Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình.... Một lý do để
khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước.... Một lý do có thật
hoặc một lý do ảo nào đó.... Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền.
Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như
nghề này. Nó coi nó là 1 nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang
làm. Nhưng... lý do của nó lại là... Gia đình nó có "truyền thống" như
vậy! Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lần
quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau
khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa.... nêu đối với những
người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một
niềm vui.... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi.... Nó lớn lên
trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất.....
Nhưng xui xẻo thay.... nó vẫn xinh đẹp.... Nó ko xấu xí.... Đàn bà có
vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều
thứ để mài mòn.... Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một
thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn
trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền.
Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với
mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn! Vậy là
nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...
5
năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay
bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.... Người ta tự hào khi kế thừa một
truyền thống còn nó ... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn....
Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm ko phải là
một sự lựa chọn tốt nhất cho 1 thứ việc làm.... Nó chui vào một góc và
bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã ko chèo lái
được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi.... Phải chăng nó đã sai
rồi sao???? Những lần đi khách ko phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể
công an, bảo kê và bọn dắt mối.... hành hạ... còn là những khách hang
khiếm nhã.... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng
đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn
bạo lực như vậy khi làm tình.... Có hôm, nó lết dậy trên giường mà ko
sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức ko thể
tả... Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây
mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào
đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái
nghè và cái thòi đời này.... Nó sẽ.... từ bỏ! Nó ko muốn chịu cái sự
đau đớn trên thân thể thiếu nữ.... ko muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối
ngày thế này nữa.... Nhưng... Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề???????
Ai???? Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu.... nhưng lại quá
khó khăn để kết thúc.... Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình,
một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một
người.... Người đàn ông yêu nó.... Yêu nó để nó yêu chứ ko phải yêu nó
như yêu một con phò....
Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời
mình.... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những
người đàn ông tử tế kia, ko phải những khách hàng của nó.... Nó thay đổi
nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn.... cay nghiệt
chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ.... Người ta phải liều lĩnh!
Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vây!
Cho đến nó
khi nó quyết định bỏ nghề....Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với
cái nghề này, ngoài 1 từ "truyền thống" xót xa.... Như tất cả những con
cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng
nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ.... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện
trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ
ước về một người đàn ông sẽ đến.... Khi con người ta đã thay đổi những
ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước
bình thường ko xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi... Nó bắt đầu thói
quen đi xem film một mình,đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công
việc khác, trên báo.... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe,
bồi bàn... Nó hài lòng với công việc đó.... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi
quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi
mới, dùng một số điện thoại mới..... Thường xuyên ra đường ko trang điểm
chứ ko loè loẹt như xưa....
Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó
khăn cũng nhiều đến chóng mặt.... Một năm trôi qua... Người đàn ông ấy
vẫn chưa đến.... Cho đến một ngày, trước sinh nhât nó 1 tháng, nó nhận
được một bó hoa.... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp
hơn cả trong giấc mơ của nó....Ko rõ người gửi.... Và cứ thế trong một
thàng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặt....
Vào ngày sinh nhật nó.... Ko còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng
như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay.... nó đã
mong chờ bó hoa ấy.... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò....
đôi khi là mong nhớ.... mong nhớ một người xa lạ.... Nó như một đứa trẻ
lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp...
Tối hôm đó,
khi nó đóng cửa quá, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng... Một
anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay... - Chúc em
sinh nhật vui vẻ...
Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi
ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu
nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà ko mảy may
đề phòng....Nó im lặng, sững sờ, luống cuống ko biết phản ứng thế
nào... Vậy là.... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy.... Nó chưa bao
gìơ yêu và cũng ko biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm
gì với nhau.... Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và
còn gì nữa.... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu... - Sao anh lại thích em?
Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của
quán.... h3he... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh ko vào đây nữa.... - Tại
sao vậy? - Ồ, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiên dịch
cưa cẩm chứ.... Nó cười.... hạnh phúc! Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc
đến đơn giản vậy... Một vài tháng sau.... nó chuyển về sống chung với
anh.... Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phân vân, anh ko biết quá khứ của
nó.... và nó cũng ko biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa
phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường ko?
Nhưng
mặc kệ! Anh muốn thế... Và như thế thì 2 người mới có nhiều thời gian
bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1
người phụ nữ để chăm sóc.... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang
lạnh.... Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ....
Có vài lần nó cũng định hỏi.... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh
có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?
Một
đứa trẻ ko biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc
đời nghiện ngập, rượu chè, ko hiểu đang ở nơi nào.... Trả lời như thế
sao???? Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn.... nhưng nó vẫn
ko thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ.....
Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng...
vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo.... Nó nhoè mắt, cay lòng:
Anh
tốt với em quá! Anh cười: - Anh ko tốt đâu... - ko sao, em sẽ yêu anh,
cho dù anh là người xấu đi chăng nữa... ................... Ngày nó
chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc ko có gì nhiều ngoài vali quần áo,
những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì
cũng có, ko nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi.... Buổi sáng hôm ấy,
trời mưa... mây xám xít và ko khí u ám nặng nề.... chỉ có nó là điểm
sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm ko có mặt trời ấy.... Nó vui vì được
bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự.... Đêm đó, là đêm đầu tiên của
nó và anh.... Rất lâu.... rất lâu từ khi 2 người yêu nhau.... Tấm ga
giường....Một người đàn ông...Chiếc chăn mong manh....Ánh đèn đỏ..Mùi mồ
hôi nồng nàn...Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quoắp....Đã từ bao
giờ xa vời với nó...Nay lại trở về....
Và lại là.... với người đàn
ông mà nó yêu..... Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời
đang trải qua.... Sau khi làm chuyện đó.... nó thấy anh quay lưng đứng
dậy.... mặc quần áo... Nó cười: - Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh
vậy! Anh lạnh lùng ko nói gì.... Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi
đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó.... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví
ra 1 tập tiền...
Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở
trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền
lướt qua da làm nó lạnh.... Nó hoàn toàn ko hiểu điều gì đang xảy ra,
thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép.... Nó shock đến
mức ko nói được câu nào, chỉ biết im lặng.... đờ đẫn như vậy nhìn anh. -
Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ? - Anh... anh... - Tôi chỉ
muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào .... Người cha đáng thương của
tôi đã bị cô làm mù mắt..... Tôi chỉ muốn xem.... khả năng làm điếm của
cô thế nào thôi.... - Anh.... anh... - Một con điếm suốt đời chỉ là 1
con đĩ ko hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây.... - Anh... - Tôi muốn tất cả
cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải
chịu.... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ.... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo
đi.... Con điếm! Nó cười lớn....Nó cười sằng sặc....Nước mắt nó ào át
tuôn trào...Đôi môi ướt đẫm...Nó cắn môi....giữ nguyên cái bộ dạng trần
truồng đó...Nhặt...Nhặt...Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa
trả nó....
Anh ta quay đi... ko nhìn... - Bố anh là ai? - Là người
bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt 4
tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ
tôi, gần 50 tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là
mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? COn đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh
trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ - Tôi thậm chí
đã ko về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ! - Em ko biết bố
em bao nhiêu tuổi - Nó cười.... môi cắn môi.... máu chảy ra hoà cùng
dòng nước mắt tan - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai.... chưa
từng! - Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu
người? LÀm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ
điếm! Đồ chó cái! Nước mắt ... dù đã kìm nén.... vẫn tuôn ra ko
ngừng... lông mi đẫm nước..... má đỏ.... môi ướt máu.... nó cười.... -
Tất cả chỉ là giả dối hả anh? - Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu
cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá
tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng .... rồi... trên giường cô cũng
chỉ là con đĩ thôi....Tôi ko thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh
tôi! - Vậy là.... anh sẽ yêu em.... như anh đã trót yêu em.... nếu
như....em .... ko phải là một con đĩ.... phải ko? Anh quay đi......
Không khí căn phòng đêm đầu tiên này.... đầy máu và nước mắt.... tràn
ngập nỗi đau....
Nó đứng dậy .... cầm số tiền của anh trên tay...
giơ lên... ngang mặt.... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho
một đêm!" ... Mặc quần áo.... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong
sung sướng và hạnh phúc sáng nay.... Nó nhét vào vali và kéo lết đi....
- Cám ơn anh! Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc.... Cánh cửa kéo ra
rồi đóng sầm.... Trời lại đổ mưa....
Nó lết vali bước đi trên đường
ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn
bật máu giờ đây xót.... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ.... Nó
cầm nắm tiền trên tay....... Kiệt sức và đau đớn! .................
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở
khoé môi.... nước mắt 2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu.... Cô ấy đã
chết.... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo.... Một cái chết đau đớn và
oan uổng! ............. Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy.... Nỗi
đau đã làm tiếng cười của nó bật nước....Nó quỳ xuống một góc khuất ...
bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng.... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem
theo.... Hôp dao cạo mua cho anh.... để anh cạo râu.... Nó nghĩ vậy khi
mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng
mình.....Mở quyển sổ nhật ký nó mua ... với ước mơ hồn nhiên ghi chép
lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh
phúc..... Nó rạch 1 vế nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu
viết.... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu.... trái tim
nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau.... ................... Người ta
nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo.... Nhìn anh
như nhìn một con ác thú giết người.... Anh lặng lẽ khai những gì mà
người ta hỏi.... .................... Đám tang của nó chỉ có một mình
anh! Ko phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào
xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là
những dòng chữ trống rỗng... Một cái tên như bao cái tên...
...................
Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó... nằm
im lìm ở góc nhà... Anh ko hề đụng đến....
.......................................... Một buổi sáng, anh giật mình
bởi tin nhắn: " Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!" Anh
bàng hoàng.... Gọi điện thoại lại cho bạn! - Uh, đúng rồi, tên thế mà...
nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ! Thế còn
những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái
ảnh chụp cha mình và cô gái đó.... Anh chợt rùng mình.... Vì những bức
ảnh đó.... ko có rõ mặt.....người con gái kia... chỉ 1 mái tóc giống
nhau.... 1 cái tên giống nhau.... 1 chỗ làm mới.... giống nhau!
Anh
chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy.... cầm bức thư... Nước mắt trào
ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va
đập.... những tiếng nấc ko thành lời....Một bức thư đẫm máu... viết
băằn máu và viết bằng một trái tim đau... " Anh à, em nói thật mà! Em
chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn.... Nhưng em
ko thể giải thích... vì anh nói đúng....em chỉ là một con đĩ! Em ước gì,
em được sinh ra 1 lần nữa! Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ
điếm....
Anh à, anh đúng.... anh ko sai..... Nhưng có một điều anh
sai.... Số tiền anh trả cho em.... ko đủ..... ko đủ.... cho một tình
yêu..... Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "
........................... Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và
nhiều con người.... vì một người đàn ông mà 2 người đàn bà phải chết....
Người đàn ông kia đã mất vợ.... Và con của ông ta.... đã vô tình giết
chết một người con gái yêu mình..... Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học
cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn
giản... nó chỉ là một con đĩ! Một con đĩ! Quá khứ quay lại... giơ bàn
tay tử thần bóp nghẹt con tim yếu đuối! " Anh đã ko cho phép mình yêu
em! Anh đã để em ra đi.... vì anh có một trái tim... quá hẹp hòi..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét